Tìm ki?m Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn Góc Yêu Thương. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Góc Yêu Thương. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 8 tháng 8, 2014

Đến bao giờ thì thôi ngừng nhớ?

Bởi tôi biết, lý trí có bày ra ngần này lý do để từ bỏ, thì trái tim chỉ cần duy nhất một nửa lý do cũng nhất quyết không quay đầu.


Khi mà tôi chia sẻ một vài dòng lên facebook nhà mình rằng tôi nhớ một ai đó đã cũ xưa, nhớ một người thuộc về phần mỏng manh của ký ức. Tôi nói rằng nỗi nhớ ấy không dễ chịu một chút nào. Có người bạn nói với tôi, vậy còn nỗi nhớ về một người ở xa thì sao? Không phải là một mối tình xa, mà là một người xa lạ, khoảng cách giữa hai người như có một bức tường thành chặn lại không tài nào rút cho ngắn bớt. Ý là, mình thầm thương trộm nhớ người ta, cảm giác sẽ thế nào?

Ôi chao, thế mới thấy tuổi trẻ mà nhớ nhung ai thì cứ da diết đến cồn cào. Kể cả là nỗi nhớ cho một người dưng xa lạ.

Tôi từng rơi vào trường hợp này, cứ thấy tim mình nhảy nhót xôn xao. Tôi cũng từng lấy nỗi nhớ về một người không thân thiết để nuôi niềm vui nhỏ bé qua ngày. Rồi nhiều cho đến rất nhiều ngày sau khi phủ nhận cơn cảm nắng với người ta, tôi muốn mình ngừng thích. Vì cứ dày thêm lớp nhớ nhung mà người ta không được biết, thì thật mệt.

Thế mà… tôi lẩm nhẩm tính từng ngày, kể từ ngày tôi nói sẽ thôi ngừng nhớ…

“Sau một ngày kể từ ngày quyết định ngừng thích cậu ấy, ngừng đơn phương cậu ấy. Nhận ra là... mình vẫn mến cậu ấy y nguyên như vậy, cũng vẫn thấy cậu ấy thật đáng yêu, nghĩ về cậu ấy vẫn tự nhiên nhoẻn cười. Nhưng lòng trở nên nặng nề hơn một chút. Bởi tự biết tình cảm này không đi đến đâu cả, không tiến triển, chỉ như một người lầm lũi tự lao mình xuống dốc... Và cũng tự nhiên thấy tủi thân mà bật khóc. Việc cứ phải một mình, lặn lội thương nhớ một mình, người cần biết không muốn biết, cũng chẳng để tâm.

Vậy đó, thương thật thương, những lúc phải ôm tim mình lạc nhịp gọi tên một người khác...”


Tôi cảm thấy không thể tùy tiện trả lời cho câu hỏi thuộc về phạm trù thương nhớ một ai đó, vốn là một người đặc biệt trong tim mềm. Bởi tôi biết, lý trí có bày ra ngần này lý do để từ bỏ, thì trái tim chỉ cần duy nhất một nửa lý do cũng nhất quyết không quay đầu. Bởi nỗi nhớ thì cứ dùng dằng mãi, không dứt khoát được, làm sao ngừng thương yêu cho nổi?

Bạn sẽ nhận ra mình ngừng nhớ một người, khi mà bạn thấy tim mình nhẹ bẫng, mắt mình nhìn đời trong veo, sự chú ý không tập trung ở người đó mà tập trung cho tất cả.

Bạn sẽ nhận ra mình ngừng nhớ khi không vô thức gọi tên người ấy trong đêm, không níu giữ họ trong những giấc mơ bạn ngủ, không cố chấp gặp mặt họ trong cuộc sống của bạn thường ngày.

Bạn cũng sẽ nhận ra mình ngừng nhớ họ, khi bạn ngừng quan tâm đến họ, nhiều hết mức có thể. Dẫu đau lòng, nhưng nếu cố gắng vẫn có thể nguôi ngoai. Đừng cố chấp học quên đi một người, bởi chỉ cần ngừng nhớ thôi là đủ. Vì ký ức về một người không phải là hố cát để lấp đầy, mà là một ngăn tủ có khóa, để đóng lại, ném chìa khóa đi, bạn sẽ không phải bận tâm nhiều nữa…

Theo kenh14.vn

Ngừng lại để yêu thương

Cuộc sống vội vàng, tất bật. Tình người mong manh, dễ vỡ. Có đôi lúc ta không biết mình đang sống vì cái gì nữa.


Ngừng lại để yêu thương
Ngừng lại để yêu thương

Giữa vòng xoáy cuộc sống bon chen, ồn ào này có lúc nào ta ngừng lại để yêu thương
 (hay chỉ là cảm nhận sự yêu thương).

…Ngừng lại một phút để biết mình đang làm gì, làm như thế nào và làm vì ai.
…Ngừng lại và bắt đầu suy ngẫm về cuộc đời, về con người
…Ngừng lại để biết ta vẫn còn tồn tại theo cách nghĩ của mình.

…Ngừng lại để nhớ rằng ta đang yêu thương một ai đó và củng có một ai đó đang yêu thương ta. Cuộc sống vẫn trôi đi khi ta ngừng lại, ta nhìn lại mình của những năm tháng đã qua.

Một lần yêu thương, một lần tan vỡ. Nhiều lần yêu thương, nhiều lần tan vỡ.
Bạn bè ngày cũ bây giờ người còn người mất, có người đã thật xa xôi dù gần nhau trong gang tấc.
Khỏang cách không gian, khoảng cách thời gian đều không đáng sợ bằng khoảng cách của hai tâm hồn.
Ngừng lại để ta giật mình hoảng hốt, có phải ta đã quá vô cảm, quá lạnh lùng.

…Bao lâu rồi ta đã không còn biết khóc, bao lâu rồi ta không còn nhối đau vì vết thương của một ai đó.
…Bao lâu rồi ta chỉ biết yêu mình! Ngừng lại để cảm nhận cuộc sống, ngừng lại để cảm nhận yêu thương.

Sống và tồn tại là hai điều hòan toàn khác nhau, sống không chỉ ăn, là ngủ, là hô hấp, sống là phải được làm chính mình, được quan tâm, được chia sẻ, biết quan tâm, biết chia sẻ.
Đã bao lâu rồi ta không còn biết sống.
Trái tim ta vẫn còn đau lắm nhưng nỗi đau này là do ta hay do ai đó gây cho ta? Ta đã không biết yêu thương và ta đã trả giá, ta đã chỉ biết có mình nên ta đã mất nhau.

Nếu giờ đây ta còn đau vì vết thương ngày xưa ấy thì phải chăng ta lại không biết sống thêm một lần nữa.
Một cánh cửa đóng lại sẽ có một cánh cửa khác mở ra, cuộc sống không có con đường cùng, chỉ có chăng là ta đã tự làm cùng đường mình. Cuộc sống đã cho ta yêu thương sao ta lại chối từ, cuộc sống cho ta niềm vui sao ta lại ưu buồn.

Ôi cuộc sống mong manh, ngắn ngủi biết đâu ta sẽ chẳng có ngày mai, thôi hôm nay cho ta ngừng lại, ngừng lại một ngày để ta biết yêu thương.

Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta được thêm ngày nữa để yêu thương

Theo gócuyngam.com